SONG DA 4RUM

COOL 4RUM
 
Trang ChínhPortalGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng NhậpCẦN TUYỂN MOD
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Top posters
nhok heo
 
daudo_meocon
 
_NiE_
 
hoakhoimattroi_147_cute
 
cobelolem205
 
cuulong215
 
pham tra my
 
Latest topics
» ~^^~ video cua tui minh` day^ =]] nghiep du wa' dang'
Tue May 25, 2010 2:49 pm by daudo_meocon

» mem nào thik hamster thì vào đây
Fri Apr 23, 2010 3:07 pm by daudo_meocon

» kul kul cosplay(P1)
Tue Aug 11, 2009 10:20 pm by daudo_meocon

» My Love Movie
Tue Aug 11, 2009 10:19 pm by daudo_meocon

» theo minh nghi
Tue Aug 11, 2009 10:18 pm by daudo_meocon

» THU ÂM VỚI ADOBE AUDITION (PHẦN1)
Tue Aug 11, 2009 10:17 pm by daudo_meocon

» Khoi LoP 6
Tue Aug 11, 2009 10:16 pm by daudo_meocon

» Cuu Hoc Sinh Song Da daudo_meocon
Tue Aug 11, 2009 10:15 pm by daudo_meocon

» Internet công cộng: Ô nhiễm tấn công giới trẻ
Tue Aug 11, 2009 10:14 pm by daudo_meocon


Share | 
 

 TRÁI TIM KON RẮN

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
cobelolem205
THƯỜNG DÂN
THƯỜNG DÂN


Tổng số bài gửi : 20
ĐIỂM ĐÓNG GÓP :
2 / 1002 / 100

Registration date : 23/08/2008

Bài gửiTiêu đề: TRÁI TIM KON RẮN   Sat Aug 23, 2008 4:43 pm

Ịchình, ịch ình, ịch ình...

Thuật nín thở, lắng nghe. Nín thở,nhưng ông vẫn nghe thấy nó đang đập ở đâu đó trong người mình ồn ào, hốihả.

Ịchình, ịch ình, ịch ình...

Càngnín thở, tiếng đập nghe càng rền rĩ. Bên cạnh Thuật, Trinh đã ngủ say, vẫn kiểungủ nằm sấp "thấy ghét", nhưng hôm nay Thuật đành bất lực nằmnhìn.

Ịchình, ịch ình, ịch ình...

Vẫnnín thở, Thuật đè chặt bàn tay lên ngực trái.

*****g ngực ông lặng thinh. Vậy thìcái gì đang đập, nếu không phải là nó, trái tim con rắn mà ông đã nuốt sống hồichiều?

Lưỡi dao phập xuống, cái đầu conrắn bị đóng đinh xuống mặt thớt nằm lại với hai con mắt trợn trừng. Thân hìnhvặn vẹo những co giật cuối cùng trong đôi tay của lão nhà bếp, phun những tiamáu đỏ tươi xuống chiếc phễu cắm vào cổ chai rượu thuốc. Mũi dao nhọn rạch mộtđường nhỏ điệu nghệ, và ngón tay thành thạo thọc vào moi ra một quả tim nhỏ bằngngón tay, còn thoi thóp thở. Nó dường như vẫn còn co bóp, khi đã yên vị trongchiếc ly nhỏ. Người ta đổ rượu thuốc đã trộn đều với máu vào ngập miệng ly. Ðósẽ là ly rượu bắt đầu cho buổi tiệc, và theo thông lệ, luôn được dành cho nhânvật quan trọng nhất.

Hôm nay, đó làThuật.

Với Thuật, trái tim rắn ấy phải kểở đơn vị hàng chục. Ngay từ trái tim đầu tiên được thưởng thức, thường thì mọingười đều cảm thấy cái gì đó nhờn nhợn, nuốt vội cho trôi, thậm chí còn có ngườitừ chối cái quyền .tiên chỉ. (ưu tiên), Thuật đã chứng tỏ sự lì lợm khác ngườicủa mình: Ông thò hai ngón tay vào ly rượu, nhón lấy trái tim rắn và cho vàomiệng nhai chóp chép ngon lành, rồi mới chiêu cạn ly rượu để đưa tiễn nó vào dạdày mình. Ðặt ly xuống, Thuật há miệng cười, khoe hàm răng còn lem nhem máụ Hànhđộng đó được tái lập từ trái tim thứu hai trở đi, và đã làm sáng thêm cái danh.chịu chơi. của Thuật.

Nhưng chiềunay...

Thuật đã có cảm giác là lạ lúc kẹplấy nó ở đáy ly. Dường như nó quẫy nhẹ như muốn tuột khỏi tay ông. Cảm giác chưatừng có ấy thoáng qua rất mau, và Thuật cho rằng có lẽ vì hai độ nhậu dữ dằn ởhai điểm khác kéo dài từ mười giờ sáng cho đến giờ, đã làm ông run tay. Nhưngvừa cho nó vào miệng, thì rõ ràng nó lăn lên lưỡi của ông và tuột vào yếu hầu,rồi dường như dừng lại ở thực quản. Ngay lúc đó, ông đã nghẹn thở mất mấy giây.Ly rượu tống tiễn nó vẫn không làm ông thấy cổ họng mình thông suốt, như có gìcứ nghèn nghẹn trong đó.

- Ủa sao anh Hai không nhai nó?Một tên đàn em vọt miệng hỏi.

Thuật trấn tĩnh rất nhanh, giảlả:

Thôi mày, cho lẹ đặng nhậu chorồi. Dô đi!

Bữa tiệc hào hứng với đám chiếnhữu thân thiết và các em nhân viên mặc quần sọc, áo thun lỗ tận tình phục vụ, đãlàm Thuật quên ngay cảm giác khác thường ấy. Cái quán này vốn có biệt tài đó.Vào đến đây, chuyện quốc gia trọng đại gì nữa, người ta cũng quên hết, nói chiđến cái chuyện cỏn con không nhai được tim rắn! Em nào cũng thơm như múi mít,ngồi sát rạt trong vòng tay, nân từng ly bia, đút từng miếng mồi cho mình, cònhai tay mình thì cứ tự do như chưa bao giờ được tự do như vậy. Rồi kết thúc bữatiệc, anh thích thì em chiều, phòng riêng tại chỗ, có máy lạnh, giường đệm... Hốhố, có thằng chó nào mà chẳng mê tít mắt!

Thuật thường kết thúc hành trìnhmột ngày nhậu của mình tại cái quán hẻo lánh này, chính là vì vậy. Ðể cho đầu ócnó thoải mái, đặng hôm sau mới làm việc tốt được. Chiêu đãi người ta nhân vừa"trúng" lớn, Thuật cũng dẫn lên đây. Mà được trả ơn, Thuật cũng gợi ý đến điểm"vui vẻ" này. Ai theo Thuật đến lần đầu, sau đó thảy đều giơ một ngón tay cái:Ông anh đúng là số một! Ngay chính vợ Thuật, Thuật cũng đã đưa lên đây. Từ lâubà đã sợ Thuật như sợ cọp, vậy mà gần đây, chịu hết nỗi, dám sinh chuyện cựnự:

Ông đi đâu mà đi hoài, đêm nàocũng một hai giờ sáng mới về? Vừa vừa thôi, ít ra ông cũng phải tôn trọng tôiphần nào chớ! Rồi uy tín làm việc của ông nữa. Cái ghế ông ngồi không phải làmuôn đời đâu.

Lúc đó là năm sáu giờ chiều, Thuậtghé về nhà tắm rửa và thay quần áo lịch sự, ngồi chờ một thằng bạn đến kéo đi"tham quan" nhà hàng nổi một lần cho biết. Cú điện thoại hẹn lại giờ chót củathằng bạn, cộng với lời cằn nhằn của vợ con, bất ngờ làm Thuật nổi điên. Ông kéotay vợ ra xe:

Bà muốn biết tôi thường đi đâuphải không? Ðược rồi xin mời bà đi theo tôi!

Ban đầu, các em thấy Thuật đi vớivợ, chỉ dám thập thò sau quầy ngó ra. Thuật ngang nhiên gọi một lúc sáu em rangồi cùng bàn, ôm hôn mỗi em một cái ngay trước mặt vợ. Bà chủ quán đi ra, chàoThuật bằng kiểu chào thường lệ; đứng sau lưng, đặt hai bàn tay lên vai Thuật,cúi xuống cọ má với Thuật. Vợ Thuật xanh mét cả mặt mày, muốn ngất xỉu. Thuậtrút tiền bo cho mấy em, rồi đuổi hết cả đám đi, xong mới nói vớivợ:

Bà thấy chưa, ở đây chúng nó đẹpnhư vầy, trẻ như vầy còn bà già còm, lép kẹp như vậy, có biết mắc cỡ hay khôngmà đi ghen với tụi nó? Biết điều thì cứ ngậm miệng, mỗi tháng tôi phát tiền chodư xài. Tôi còn ở với bà là phúc đức lắm rồi. Lộn xộn tôi dẹp luôn, cho treo mỏcả lũ. Còn cái ghế tôi ngồi hả? Chắc hay không thì tôi tự biết, nhưng bà ráng màcúng bái hàng ngày cho nó. Nghe chưa?

Thuật điềm nhiên ngồi ăn cho hếtbữa, trong lúc bà vợ chạy ra ngoài vường nôn thốc nôn tháo những miếng ăn vừanuốt. Lần "giáo dục" kiểu đó đã có hiệu quả thấy rõ. Một tuần sau, vợ Thuật đếncơ quan tìm ông giữa trưa. Cửa phòng giám đốc chỉ đóng chứ không có khóa, vì đốthằng nào dám gnang nhiên bước vào! Thuật và một cô nhân viên đang ôm nhau trênchiếc đi văng dành cho giám đốc nghỉ trưa. Thấy vợ Thuật, cô gái sợ hã toan vùngdậy. Thuật ghì cô ta lại, nói cứ bình tĩnh, không việc gì phải sợ. Rồi ông quayqua đuổi vợ về, mắng vợ là bất lịch sự, vào phòng không biết gõ cửa. Vợ Thuậtchỉ nói được một câu: "Rồi trời sẽ tru đất sẽ diệt ông!", rồi run lập cập đi ra.Thuật cười hô hố.

Bữa tiệc vẫn tiến hành náo nhiệt,mới đó mà đã qua thùng bia thứ ba. Hai tay Thuật giang ra ôm hai cô. Miệng Thuậtthỉnh htoảng há ra để ực bia, để táp mồi, để cười khùng khục, để quay qua quaylại hôn hít trên mấy cái má hồng mịn màng thơm phức. Cứ mỗi lần đến đây. Thuậtlại có cảm giác mình đang làm vua. Có đêm, Thuật kéo luôn năm em vào một phòng,quần nhau cho tới sáng. "Nhất dạ đế vương" cũng sướng đến đó là cùng! Hôm nay làngày Thuật trúng lớn, vừa đẩy được mấy tấn nguyên liệu còn tốt mà Thuật chạyđược quy thành phế liệu, nhậu hết cái nhà hàng này còn được, nói gì đến cái bàntiệc chục thằng này. Dzô đi, dzô nữa đi! Còn bao nhiêu bia, nhà hàng cứ đem hếtra, cho tụi này tắm bia một bữa nhớ đời! Thằng Thuật này đã từng chi ba triệucho một bữa tiệc ở đây, bằng lương một tháng của cả văn phòng xí nghiệp cơ mà!Tên kế toán trưởng hơi chợn, nhắc Thuật nên giữ lại một tấn cho bọn công nhân cóviệc làm, chứ hổm rày chúng nghỉ việc ăn 70 phần trăm lương, kêu trời như bọngrồi! Thuật trợn mắt, nói đồ ngu, ai có phần nấy. Người nào đã chịu nhiều giankhổ, sống chết, thì bây giờ phải được hưởng. Còn số thằng nào mạt thì ráng màchịu. Ðời này, ai ăn được thì cứ ăn. Ðã chấp nhận cuộc chơi mà còn bày đặtchuyện lương tâm!

Nỗi lo gợn lên, vào đúng lúc Thuậtkê miệng húp chén cháo rắn được em Trinh bưng lên mời. Giữa ngực ông bất chợtnhói một cái đau đến nín thở. Kẹt cả hai tay, Thuật lắc đầu dùng cằm đẩy chéncháo ra. Cái gì mà đau như vậy? Thuật đổ mồ hôi khi cảm nhận dường như nó đangcựa quậy. Nãy giờ, bao nhiêu là bia là mồi tống xuống, vậy mà nó vẫn kẹt lại ởkhoảng giữa ngực sao? Thuật bỗng thấy nhợn nhạo trong họng. Ông cố trấn tĩnh, từtừ đứng dậy, gạt hai em, bước ra vườn. Ðến sau một gốc cây khuất, ông đưa mấyngón tay vào miệng, móc họng cho ói ra hết những gì vừa ăn uống. Ðó là một độngtác quen thuộc mỗi khi Thuật muốn hồi phục để có thể ngồi tiếp tục chiến đấutrong những độ nhậu kéo dài. Nhưng lần này không phải do ông thấy mệt, mà là đểtống cái của nợ đáng sợ kia.

Hoàn toàn yên tâm, Thuật bước vàobàn nhậu đầy khí thế trở lại. Mọi việc tiếp tục diễn biến bình thường. thuật nóinhỏ vào tai Trinh, tối nay, anh chọn em làm hoàng hậu đó nghe. Trinh giả bộ trợnmắt, rụt vai, lè lưỡi. Cái lưỡi hồng dẻo quẹo đầy hứa hẹn, vậy mà làm Thuật liêntưởng đến cái lưỡi thở phì phì giận dữ của con rắn khi nãy, lúc nó đang bị lãođầu bếp lôi vào trò đùa trước khi chết.

Cái nhói đau thứ hai xảy ra khiThuật đã nằm trên giường, nhìn Trinh đang uốn éo cởi quần áo dưới ánh đèn hồng.Ông thánh cũng phải chào thua trước thân hình tuyệt mỹ của cô gái được phong làmhoa hậu ở quán này, vậy mà Thuật vẫn nằm yên, tay đè lên ngực. Máy lạnh chạy rìrì mà mồ hôi Thuật vẫn vã ra, ướt cả mặt đệm.

Ịch ình, ịch ình, ịchình...

Ðó là lần đầu tiên trong đời,Thuật nghe thấy những âm thanh quái đản ấy. Nó dội lên trên đỉnh đầu, rồi cứ thếbục ra.

Ịch ình, ịch ình, ịchình...

Rồi Thuật nhìn xuống bụng, chợt rélên một tiếng, lồm cồm ngồi dậy. Ông vừa trông thấy đầu con rắn quặc qua quặclại giữa hai đùi mình. Thuật đưa tay bật đèn nê-ông, lúc đó con rắn biến mất.Ông nhìn quanh quất. Còn Trinh thì co rúm người, nhìn ông bằng con mắt sợhãi.

Gì vậy anh?

Ịch ình, ịch ình, ịchình...

Thuật thở dài, tắt đèn, ôm lấyTrinh:

Không cógì.

Khoảng vài phút sau, Thuật thởdài, xô Trinh ra, nằm vật xuống.

Thôi, hôm nay cho em nghỉ. Ngủđi.

Trinh nằm xuống bên Thuật, và chỉvài phút sau, cô đã ngủ ngon lành. Trong khi đó, tiếng đập ồn ào trong ngựcThuật vẫn cứ vang lên đều đặn.

Ịch ình, ịch ình, ịchình...

Ở chỗ giữa ngực ông, có cái gì đóchư nhô lên thụt xuống. Thuật úp hai bàn tay đè mạnh lên chỗ đó. Nó vẫn cứ phậpphồng dưới tay ông.

Ịch ình, ịch ình, ịchình...

Thở hổn hể, Thuật ngồi bật dậy,kinh hoàng khi nhìn rất rõ giữa ngực mình nổi hẳn lên một khối u nhỏ. Thậtnhanh, Thuật chộp lấy nó, nghiến răng bóp mạnh. Ông cảm thấy như nó đang vỡ rabên trong *****g ngực mình. Một cảm giác đau chết người ập đến. Thuật lăn ragiường cố gắng lết đến bên Trinh, ông cố gắng vươn tay ra định chạm vào ngườiTrinh để gọi cô dậy nhưng đã kiệt sức...

Sáng hôm sau, Trinh thức dậy thấyThuật đã chết cứng đơ từ hồi nào. Khi đem xác của Thuật đến bác sĩ pháp y thửnghiệm thì các bác sĩ đều kết luận rằng Thuật chết vì nhồi máu cơ tim (heartattact). Ngực ông bị tím bầm, nổi hằn những vệt móng tay của chính ông càocấu.

Nhưng khi giải phẫu tử thi, mọingười chứng kiến đều rởn tóc gáy khi thấy ở giữa *****g ngực trái tim của Thuật làmột trái tim nhỏ xíu, chỉ bằng đầu ngón tay, đã bị bóp bể ra làm hai.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
TRÁI TIM KON RẮN
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
SONG DA 4RUM :: SƯU TẦM :: TRUYỆN KINH DỊ-
Chuyển đến